Chùa Giác Hoa
Lịch sử và câu chuyện về chùa Giác Hoa
Chùa Giác Hoa không chỉ là nơi tu tập của Phật tử mà còn là dấu ấn văn hóa - lịch sử đặc biệt của vùng đất Bạc Liêu
Nguồn gốc tên gọi
Người dân địa phương thường gọi chùa Giác Hoa bằng cái tên thân thương là “chùa Cô Hai Ngó”, để tưởng nhớ bà Trần Thị Điều - người có công lớn trong việc hiến đất, góp của, trực tiếp trông nom và phát triển chùa. Là hậu duệ của một dòng họ danh giá (gia đình Công tử Bạc Liêu), bà chọn gắn bó trọn đời với Phật pháp và công việc thiện nguyện. Với tấm lòng nhân hậu, luôn quan tâm chăm sóc cộng đồng, bà được kính mến gọi là “Cô Hai Ngó”, ngụ ý người phụ nữ luôn “ngó ngàng” đến người khác.
Tên gọi chính thức “chùa Giác Hoa” cũng do bà Trần Thị Điều đặt nên, mang ý nghĩa cao đẹp: “Giác” là giác ngộ, “Hoa” là hoa sen - biểu tượng thanh cao trong đạo Phật. Cái tên thể hiện ước nguyện sống theo giáo lý nhà Phật, thanh tịnh và hướng thiện như một đóa sen giữa đời thường.
Lịch sử hình thành và phát triển
Lịch sử hình thành:
Chùa Giác Hoa được khởi công xây dựng vào năm 1919, do Hòa thượng Thích Trí Tâm đứng ra khởi xướng. Đây là một trong những công trình Phật giáo đầu tiên tại Bạc Liêu.
Trung tâm Phật học lớn nhất Nam Bộ:
Theo tư liệu từ Ban trị sự Giáo hội Phật giáo tỉnh, chùa Giác Hoa từng là trung tâm Phật học lớn nhất miền Nam trong giai đoạn trước năm 1975. Đây là nơi đào tạo, bồi dưỡng nhiều thế hệ tăng ni, góp phần truyền bá và phát triển Phật pháp rộng khắp khu vực.
Cơ sở cách mạng:
Trong giai đoạn chiến tranh, chùa không chỉ là nơi tu hành mà còn là cơ sở cách mạng quan trọng. Vào những năm kháng chiến chống Pháp và Mỹ, chùa đã âm thầm che giấu cán bộ, tổ chức họp bí mật và trở thành nơi nuôi giấu lực lượng cách mạng. Đặc biệt, vào năm 1945, chùa đã đóng góp 2.000 giạ lúa hỗ trợ cho phong trào cứu đói và kháng chiến, thể hiện tinh thần yêu nước và gắn bó sâu sắc với vận mệnh dân tộc.
Xếp hạng di tích lịch sử cấp tỉnh:
Nhờ những đóng góp và giá trị lịch sử to lớn, vào năm 2001, Chùa Giác Hoa đã được Ủy ban Nhân dân tỉnh Bạc Liêu công nhận là Di tích lịch sử cấp tỉnh.